81
| "What time?" they would ask. "Well, of course, it's now. The time is now. What else is there?" Yes, we need the mind as well as time to function in this world, but there comes a point where they take over our lives, and this is where dysfunction, pain, and sorrow set in. The mind, to ensure that it remains in control, seeks continuously to cover up the present moment with past and future, and so, as the vitality and infinite creative potential of Being, which is inseparable from the Now, becomes covered up by time, your true nature becomes obscured by the mind. An increasingly heavy burden of time has been accumulating in the human mind. | Có lẽ chúng ta sẽ hỏi: “Mấy giờ ư? À, dĩ nhiên là bây giờ. Thời gian là cái bây giờ. Chứ còn là cái gì khác kia chứ?”. Phải, chúng ta cần đến tâm trí cũng như thời gian để hoạt động trong thế giới này, nhưng rồi sẽ có lúc chúng thống trị cuộc sống của chúng ta và đó mới là lúc rắc rối, đau khổ, và u sầu bắt đầu nảy sinh. Để giữ vững quyền chi phối, tâm trí không ngừng tìm cách che giấu khoảnh khắc hiện tại bằng quá khứ và tương lai; và do đó, khi sức sống và tiềm năng sáng tạo vô biên của Bản thể hiện tiền, vốn không thể tách rời khỏi cái Bây giờ, bị che khuất bởi thời gian, thì bản tính đích thực của bạn sẽ bị tâm trí phủ mờ. Gánh nặng thời gian đã tích lũy ngày càng trầm trọng thêm trong tâm trí con người. | Có lẽ chúng sẽ hỏi lại rằng: Phải, chúng ta cần có trí năng cũng như thời gian để sống, sinh hoạt và tiến hành những hoạt động mang tính thực tiễn trên trái đất này, nhưng ta đã đi tới mức độ bị quá khứ, tương lai và trí năng quản chế cuộc đời mình, do đó ta mới chịu khổ đau và ưu phiền. Trí năng của con người, để bảo đảm cho nó vai trò chủ động, luôn luôn tìm cách che mờ Hiện Tại bằng Quá Khứ và Tương Lai. Khi nguồn sống linh hoạt và tiềm năng sáng tạo vô biên, vốn không tách rời Thực Tại ở trong bạn bị thời gian tâm lý che lấp, bản chất chân thật ở trong bạn sẽ bị lu mờ. Thêm vào đó, gánh nặng của loại thời gian này càng ngày càng chất chồng, tích tụ thêm ở trong đầu bạn. | Chúng sẽ hỏi lại: "Mấy giờ hả?", "À, dĩ nhiên là bây giờ. Thời gian là bây giờ. Chứ còn gì khác nữa ư?" Phải, chúng ta cần có tâm trí và thời gian để có thể sinh hoạt trong thế gian này, nhưng đến một thời điểm khi mà chúng chiếm lĩnh lấy đời sống của chúng ta, thì ấy là lúc rắc rối và đau khổ ngấm vào. Để giữ vững quyền thống trị này, tâm trí liên tục tìm cách dùng quá khứ và tương lai để che lấp khoảnh khắc hiện tại và vì thế, sinh khí và tiềm năng sáng tạo vô biên của Bản Thể, cái mà không thể tách rời khỏi cái Bây Giờ, trở nên bị che phủ bởi thời gian. Bản chất đích thật của bạn trở nên bị lu mờ vì tâm trí. Gánh nặng thời gian càng ngày càng nặng trĩu, đã và đang chất chồng trong tâm trí của nhân loại. |

Chưa có cảm nhận nào -_-