80
| Why does the mind habitually deny or resist the Now? Because it cannot function and remain in control without time, which is past and future, so it perceives the timeless Now as threatening. Time and mind are in fact inseparable. Imagine the Earth devoid of human life, inhabited only by plants and animals. Would it still have a past and a future? Could we still speak of time in any meaningful way? The question | Tại sao tâm trí quen thói chối bỏ hoặc phản kháng cái Bây giờ? Bởi vì tâm trí không sao vận hành và giữ vững quyền chi phối nếu nó không có thời gian, vốn là quá khứ và tương lai, cho nên nó nhận định cái Bây giờ phi thời gian là mối đe dọa. Thời gian và tâm trí thực sự là hai khái niệm bất khả phân ly. Hãy hình dung Trái Đất hoàn toàn vắng bóng con người, chỉ có các loại thực vật và động vật cư trú mà thôi. Liệu nó vẫn còn quá khứ và tương lai không? Liệu chúng ta còn có thể đề cập đến tương lai theo bất cứ một ý nghĩa nào đó không? Câu hỏi: “Mấy giờ rồi?” hay “Hôm nay là ngày thứ mấy?” – nếu như có ai đó nêu lên – sẽ hoàn toàn vô nghĩa. Cây sồi hoặc chú đại bàng có lẽ sẽ bối rối trước một câu hỏi như thế. | Tại sao trí năng của bạn quen thói phủ nhận và chống đối phút giây hiện tại? Bởi vì trí năng không thể vận hành và khống chế bạn nếu không có sự hiện hữu của thời gian tâm lý - đó là quá khứ hoặc tương lai - cho nên trí năng ý thức rằng cái Hiện Tại mà không bị giới hạn bởi thời gian là một mối đe dọa thường xuyên của trí năng ở trong bạn. Trong thực tế, trí năng và thời gian tâm lý là hai thứ không thể tách rời nhau ở trong bạn - chúng đi sát với nhau như bóng với hình! Ta hãy tưởng tượng trái đất mà không còn loài người cư ngụ, chỉ có loài thú và cây cỏ sinh sống, khi đó liệu có thể còn quá khứ và tương lai chăng? Liệu thời gian còn có ý nghĩa hay không? Những câu hỏi như: | Tại sao tâm trí cứ quen thói phủ nhận và kháng cự Hiện Tại? Bởi vì nó không sao vận hành và không sao giữ được điều khiển, trừ phi có thời gian tâm lý - vốn là quá khứ và tương lai; vì thế nó xem sự Hiện Tiền phi thời gian như là một mối đe dọa. Thật ra thì thời gian và tâm trí không thể phân ly. Hãy tưởng tượng Trái Đất không người sống, chỉ có cây cỏ và động vật trú ngụ. Thì ở đây có quá khứ và tương lai không? Còn có nghĩa lý gì không nếu chúng ta vẫn nói đến thời gian? Câu hỏi: "Mấy giờ rồi?", hoặc là "Hôm nay ngày mấy?" - Nếu mà có người nào đó hỏi thế, thì thật là vô nghĩa. Cây sồi và con đại bàng sẽ bối rối trước câu hỏi đó. |

Chưa có cảm nhận nào -_-