Basically, all emotions are modifications of one primordial, undifferentiated emotion that has its origin in the loss of awareness of who you are beyond name and form. Because of its undifferentiated nature, it is hard to find a name that precisely describes this emotion. "Fear" comes close, but apart from a continuous sense of threat, it also includes a deep sense of abandonment and incompleteness. It may be best to use a term that is as undifferentiated as that basic emotion and simply call it "pain." One of the main tasks of the mind is to fight or remove that emotional pain, which is one of the reasons for its incessant activity, but all it can ever achieve is to cover it up temporarily.
|
| Tựu trung lại, tất cả mọi xúc cảm đều là các biến thể của một xúc cảm nguyên thủy duy nhất nảy sinh từ trạng thái bất thức của con người đích thực vượt ra ngoài danh xưng và hình tướng của bạn. Do bản chất vô phân biệt của nó, thật khó lòng tìm ra được một cái tên để miêu tả chính xác các xúc cảm này. Thuật ngữ “sợ hãi” tuy có ý nghĩa khá gần gũi, nhưng ngoài cảm giác bị đe dọa không ngừng, nó còn hàm ngụ cảm giác bị bỏ rơi vào bất toàn sâu sắc. Có lẽ tốt nhất nên dùng một thuật ngữ vốn cũng vô phân biệt giống như xúc cảm căn bản ấy, và đơn giản gọi nó là “đau khổ”. Một trong các nhiệm vụ căn bản của tâm trí là chiến đấu chống lại hay loại bỏ cảm giác đau khổ, vốn là một trong các lý do khiến cho tâm trí hoạt động không ngơi nghỉ, nhưng tất cả mọi việc nó có thể thực hiện được chỉ nhằm tạm thời che đậy nỗi đau khổ ấy mà thôi.
|
| Nói một cách khác, tất cả những cảm xúc tiêu cực đều là biến thể của một cảm giác nguyên thủy, một cảm xúc vô định bắt nguồn từ kinh nghiệm rằng ta đã tách rời khỏi nguồn cội của mình, đã đánh mất thiên đường của mình... Thật khó tìm một danh từ để xác định và diễn tả cảm xúc này một cách chính xác. "Sợ hãi" là một cảm xúc gần gũi nhất với cảm xúc nguyên thủy không tên gọi này, vì bên cạnh bản chất của nổi sợ là một cảm giác bị đe dọa thường trực, nó còn đi kèm thêm một cảm giác bị ruồng rẫy và bất toàn. Và ta có thể dùng từ ngữ rất đơn giản để gọi cảm xúc này là "nổi khổ". Một trong những nhiệm vụ chính yếu của trí năng là chống trả hay loại trừ cảm xúc khổ sở đó. Đây cũng là lý do khiến trí năng ở trong ta làm việc không ngừng, nhưng điều mà trí năng chỉ có thể làm được là tạm thời che giấu nỗi đau ấy trong chốc lát mà thôi.
|
| Trên căn bản, tất cả các cảm xúc đều là biến dạng của một cảm xúc nguyên thủy, một cảm xúc vô định bắt nguồn từ sự đánh mất ý thức về cái ta siêu việt ngoài danh xưng và hình tướng. Bởi vì bản chất vô định của nó, rất khó mà tìm ra một tên để miêu tả cảm xúc ấy cho chính xác. Chữ "sợ hãi" thì gần đúng, nhưng nghĩa còn xa cái cảm giác bị đe dọa thường trực; cảm xúc này cũng hàm ngụ một cảm giác bị ruồng bỏ và thiếu toàn vẹn. Có lẽ tốt nhất là hãy dùng một từ ngữ nào mà không có tính phân định giống như cái cảm xúc cơ bản ấy, và đơn giản gọi nó là "nỗi đau". Một trong những nhiệm vụ chính của tâm trí là phải chống trả hoặc loại bỏ cảm xúc đau khổ ấy; đó là một trong những lý do khiến tâm trí làm việc không ngừng, nhưng tất cả điều mà nó từng đạt được - chỉ là có thể tạm thời che đậy nổi đau đó.
|
Chưa có cảm nhận nào -_-