You may not yet be able to bring your unconscious mind activity into awareness as thoughts, but it will always be eflected in the body as an emotion, and of this you can become aware. To watch an emotion in this way is basically the same as listening to or watching a thought, which I described earlier. The only difference is that, while a thought is in your head, an emotion has a strong physical component and so is primarily felt in the body. You can then allow the emotion to be there without being controlled by it. You no longer are the emotion; you are the watcher, the observing presence. If you practice this, all that is unconscious in you will be brought into the light of consciousness.
|
| Có lẽ bạn chưa có khả năng đưa hoạt động tâm trí bất thức hiện rõ thành các ý nghĩ, nhưng nó sẽ luôn luôn được phản ánh trong cơ thể dưới dạng xúc cảm và bạn có thể hiểu rõ xúc cảm này. Quan sát một xúc cảm theo cách này về căn bản cũng giống như lắng nghe hoặc quan sát một ý nghĩ, mà tôi đã miêu tả trên đây. Khác biệt duy nhất là trong khi ý nghĩ ở trong đầu bạn, thì xúc cảm có một thành tố vật chất mạnh mẽ, và vì vậy nó cốt yếu có thể được cảm nhận trong cơ thể. Lúc ấy bạn có thể để cho xúc cảm hiện hữu ở đó mà không bị nó chi phối. Bạn không còn là xúc cảm ấy nữa, bạn là chủ thể quan sát, bạn hiện trú để quan sát nó. Thường xuyên thực hành như vậy, tất cả những hoạt động tâm trí bất thức của bạn sẽ được đưa ra trước ánh sáng của ý thức.
|
| Ta chưa thể đem tất cả mọi hoạt động âm thầm của trí năng ra ánh sáng nhưng các hoạt động đó luôn tạo nên phản ứng trên cơ thể ta như là những cảm xúc tiêu cực. Nhờ đó ta có thể nhận ra những hoạt động âm thầm ấy. Trong trường hợp này, thực tập quan sát một cảm xúc tiêu cực ở trong ta, trên căn bản cũng giống như thực tập quan sát một ý tưởng tiêu cực ở trong đầu mà tôi đã diễn tả trước đây. Chỉ có điều khác là trong khi một ý tưởng tiêu cực vừa xuất hiện ở trong ta, có thể ta chưa ý thức được ngay sự xuất hiện của ý tưởng đó. Ngược lại, một cảm xúc tiêu cực thì dễ bộc lộ ra trên cơ thể của ta hơn. Ta cứ trầm tĩnh thở và để cho cảm xúc ấy xảy ra một cách tự nhiên, nhưng đừng để chúng chi phối mình. Vì bây giờ ta không còn đồng hóa mình với những cảm xúc giận dữ ấy nữa. Ta bây giờ trở thành một chứng nhân, một người đang quan sát thực tại. Nếu bạn cứ thực tập như thế, tất cả những mê mờ ở trong bạn sẽ nhường chỗ cho ánh sáng của trạng thái tỉnh thức.
|
| Có lẽ bạn chưa có khả năng đem những hoạt động vô thức của tâm trí ra dưới dạng các ý nghĩ để nhận biết, nhưng nó luôn luôn tác động trên cơ thể dưới dạng những cảm xúc, nhờ vậy mà bạn nhận ra nó. Quan sát một cảm xúc bằng cách này, căn bản cũng giống như là lắng nghe hay quan sát một ý tưởng trong đầu bạn, như tôi đã miêu tả trước đây. Chỉ có điều khác là: ý tưởng thì ở trong đầu bạn trong khi một cảm xúc thì lại có phần mạnh thuộc về thể chất, và vì thế nó chủ yếu được cảm giác ra ở trong cơ thể. Rồi thì bạn có thể cho phép cảm xúc có ở đó, mà không bị nó khống chế. Bạn không còn là cảm xúc đó nữa; bạn là người quan sát, là một chủ thể hiện trú đang quan sát. Nếu bạn thực tập điều này thì tất cả những gì vô thức trong bạn sẽ được đem ra trước ánh sáng của thức giác.
|
Chưa có cảm nhận nào -_-