To the ego, the present moment hardly exists. Only past and future are considered important. This total reversal of the truth accounts for the fact that in the ego mode the mind is so dysfunctional. It is always concerned with keeping the past alive, because without it - who are you? It constantly projects itself into the future to ensure its continued survival and to seek some kind of release or fulfillment there. It says: "One day, when this, that, or the other happens, I am going to be okay, happy, at peace." Even when the ego seems to be concerned with the present, it is not the present that it sees: It misperceives it completely because it looks at it through the eyes of the past.
|
| Đối với tự ngã, khoảnh khắc hiện tại thật khó lòng hiện hữu. Chỉ có quá khứ và tương lai mới được xem là quan trọng. Sự đảo lộn chân lý hoàn toàn như vậy lý giải cho sự kiện là theo phương thức của tự ngã, tâm trí vận hành quá ư lệch lạc. Tự ngã cứ luôn bận tâm giữ cho quá khứ còn sống mãi, bởi vì không có quá khứ thì bạn là ai kia chứ? Nó lại hằng hằng phóng chiếu tự thân vào tương lai để bảo đảm rằng nó còn tiếp tục tồn tại, và để tìm kiếm một loạt giải thoát hay đáp ứng nào đó ở đấy. Nó bảo: “Một ngày kia, khi việc này, việc kia, hay việc khác xảy ra, thì tôi sẽ ổn, sẽ hạnh phúc, sẽ thanh thản”. Cho dù tự ngã có vẻ cũng có đả động đến hiện tại, thì đó cũng không phải là thứ hiện tại mà nó thấy: Tự ngã ngộ nhận hoàn toàn bởi vì nó nhìn vào hiện tại bằng nhãn quang của quá khứ.
|
| Đối với tự ngã, phút giây hiện tại hầu như chẳng bao giờ hiện hữu. Chỉ có quá khứ và tương lại mới được xem là quan trọng. Sự nhầm lẫn một cách hoàn toàn này chịu trách nhiệm cho tính chất không hoàn thiện trong quá trình tư duy của tự ngã. Vì nó chỉ quan tâm đến chuyện làm sao để bảo vệ sự sống còn của quá khứ, vì khi không còn quá khứ thì bạn là ai. Tự ngã thường xuyên phóng chiếu tự thân nó vào tương lai để bảo đảm sự tồn tại của nó được tiếp tục và tự nhã luôn tìm một sự thoát ly hoặc đáp ứng gì đó. Tự ngã thường tuyên bố: "Sẽ có một ngày khi chuyện này, hoặc chuyện kia xảy ra, tôi sẽ được toại ý, sẽ hạnh phúc và bình yên". Ngay cả khi tự ngã có vẻ như là có quan tâm đến hiện tại, thi đó cũng chưa phải là thứ hiện tại đích thực: Nó hoàn toàn hiểu sai hiện tại vì tự ngã luôn luôn chỉ nhìn hiện tại qua một thứ lăng kính của quá khứ.
|
| Đối với tự ngã, giây phút hiện tại khó mà hiện hữu. Chỉ có quá khứ và tương lai mới được xem là quan trọng. Cái nhìn hoàn toàn trái ngược với sự thật như vậy đã chịu trách nhiệm cho sự kiện là khi ở trong trạng thái chấp ngã thì chức năng hoạt động của tâm trí rất là hư đảo. Nó luôn quan tâm đến việc giữ cho quá khứ sống động, vì không có quá khứ thì ta là ai? Nó luôn nhắm mình vào tương lai để bảo đảm sự tiếp tục sinh tồn của nó và tìm kiếm một sự giải thoát hoặc thỏa mãn nào đó ở nơi ấy. Nó nói rằng: "Một ngày nào đó, khi chuyện này, kia, hoặc nọ xảy ra, tôi sẽ ổn, sẽ hạnh phúc, bình yên". Cho dù khi tự ngã có vẻ quan tâm đến thực tại, thì cũng không phải cái thực tại mà nó thấy: Nó hoàn toàn nhận thức sai lầm về thực tại bởi vì nó nhìn thực tại qua cặp mắt của quá khứ.
|
Chưa có cảm nhận nào -_-