37
| You have no interest in either. Let me ask you this: can you be free of your mind whenever you want to? Have you found the "off" button?
You mean stop thinking altogether? No, I can't, except maybe for a moment or two. Then the mind is using you. You are unconsciously identified with it, so you don't even know that you are its slave. It's almost as if you were possessed without knowing it, and so you take the possessing entity to be yourself. The beginning of freedom is the realization that you are not the possessing entity - the thinker. | Bạn chẳng có lợi gì trong cả hai trường hợp đó. Xin hỏi bạn một điều: liệu bạn có thể tự do thoát khỏi tâm trí của bạn bất kỳ lúc nào bạn muốn không? Bạn có tìm thấy chiếc nút “tắt” để bắt tâm trí bạn ngưng hoạt động không?
Phải chăng ông muốn nói hoàn toàn ngưng dứt suy nghĩ? Không, tôi không thể, ngoại trừ có lẽ ngưng dứt suy nghĩ trong một hoặc hai giây thôi. Vậy thì tâm trí đang sử dụng bạn. Vô tình bạn bị đồng hóa với nó, cho nên bạn không hề biết mình là nô lệ của nó. Hầu như bạn bị khống chết mà không hề hay biết, và vì thế bạn xem thực thể khống chế mình là chính bạn. Khởi đầu của tự do là nhận biết rằng bạn không phải là thực thể đang khống chế bạn – không phải là chủ thể tư duy. | Còn chính bạn thì bạn chẳng thiết gì đến hai thứ đó cả. Tôi xin hỏi: "Bạn có thể ngừng được, bất kỳ lúc nào bạn muốn, những suy nghĩ miên man, không chủ-đích ở trong đầu không? Nói một cách khác, bạn đã tìm thấy cái nút để "tắt" những thứ suy nghĩ ấy chưa?".
Ông muốn nói, khi tôi cần tôi có thể tắt nút, dừng lại tất cả mọi suy tư? Không, tôi chưa làm được điều này, họa chăng thì chỉ được trong một chốc lát. Vậy thì trí năng của bạn đang sử dụng bạn mất rồi. Vì bạn không có ý thức khi cho rằng mình chỉ là những suy tư, ý nghĩ bận rộn ở trong đầu mình nên không biết mình đã trở thành nô lệ cho những suy tư, những ý nghĩ không có chủ đích đó...Do đó bạn đã bị trí năng của bạn quản chế, mà hầu như bạn đã không hay biết gì cả, trái lại bạn còn sai lầm khi cho rằng cái thực thể đang-cai-quản-mình-đó là mình! Tự do chỉ thực sự có mặt khi nào mình nhận thức được rằng mình đâu phải là sự ám ảnh đó - những suy tư, cảm-xúc-không-có-chủ-đích. | Còn bạn thì không muốn giống trường hợp nào kể trên cả. Tôi xin hỏi bạn điều nầy: bạn có thể thoát khỏi trí óc mình bất cứ lúc nào mình muốn không? Bạn có tìm được "nút tắt" chưa?
Ý ông muốn nói ngừng bặt tất cả các suy tưởng hả? Không, tôi không thể, nếu có thì họa chăng chỉ là một hai giây thôi. Vậy thì trí óc đã dùng bạn. Bạn đã vô tình nhận mình là nó, cho nên là nô lệ của nó mà cũng không biết. Gần như là bạn bị nó nhập vào mà không hay, và bạn đã xem cái thực thể nhập vào nầy như là chính mình. Khi bạn nhận ra được rằng bạn không phải là cái thực thể xâm nhập -- cái suy nghĩ miên man ấy, thì đó là khởi đầu của sự tự do. |

Chưa có cảm nhận nào -_-