creates an opaque screen of concepts, labels, images, words, judgments, and definitions that blocks all true relationship. It comes between you and yourself, between you and your fellow man and woman, between you and nature, between you and God. It is this screen of thought that creates the illusion of separateness, the illusion that there is you and a totally separate "other." You then forget the essential fact that, underneath the level of physical appearances and separate forms, you are one with all that is. By "forget," I mean that you can no longer feel this oneness as self-evident reality. You may believe it to be true, but you no longer know it to be true.
| | sẽ tạo ra một tấm màn che mờ ảo quanh những khái niệm, danh xưng, hình ảnh, chữ nghĩa, các phán xét, và các định nghĩa ngăn chặn mọi quan hệ đích thực. Nó xen vào giữa bạn và tự ngã của bạn, giữa bạn và người phối ngẫu, giữa bạn và thiên nhiên, giữa bạn và Thượng đế. Chính tấm màn ý tưởng này tạo ra ảo tưởng về sự cách biệt, ảo tưởng rằng có bạn và một “tha nhân” hoàn toàn cách biệt với bạn. Từ đó bạn quên bẵng đi sự kiện cốt yếu rằng, bên dưới các ngoại hình vật chất và sắc tướng cách biệt nhau bạn vốn hợp nhất làm một với mọi sự vật đang hiện hữu. Nói “quên đi” tức là nói bạn không còn có thể cảm nhận được cái nhất thể này như là thực tại hiển nhiên nữa. Bạn có thể tin tưởng rằng nó đúng, nhưng bạn không còn thực sự biết rõ là nó đúng nữa. | | nhiên tạo nên trong ta một lăng kính đầy những khái niệm, tên gọi, hình ảnh, ngôn từ, những sự phê phán và định nghĩa... làm thành những chướng ngại bên trong chính ta, ngăn cản và không cho phép ta có được những quan hệ chân chính với những người khác. Niềm tin sai lạc vào loại trí năng ấy là chướng ngại giữa bạn và chính mình, giữa bạn với đồng loại, giữa bạn với thiên nhiên, và với Thượng Đế. Đó là một bức màn của những ý tưởng tạo nên một ảo giác cách biệt, một ảo giác cho rằng có ta và có một thế giới ngoài kia, không liên hệ gì đến ta cả. Và bạn sẽ quên rằng, sự thực là, bên dưới những hình thức vật lý riêng biệt kia, bạn Là Một Với Tất Cả. Khi nói "quên" là tôi muốn nói đến cảm giác của bạn khi không còn cảm nhận được Cái Một ấy như là một thực tại hiển nhiên ở trong bạn. Bạn có thể muốn tin rằng mình vẫn còn Là Một Với Tất Cả, nhưng bạn không còn khả năng cảm nhận trực tiếp điều ấy nữa như là một kinh | | tạo nên một lăng kính bị những khái niệm, danh thứ, hình ảnh, ngôn từ, phê phán và định nghĩa làm mờ đục - và vì thế chướng ngại cho mọi quan hệ đích thật với người khác. Nó ngăn cách bạn với chính mình, bạn với người đồng loại, bạn với thiên nhiên, và bạn với Thượng Đế. Chính cái màn che của suy tưởng nầy đã tạo ra ảo giác tách biệt, cái ảo giác cho rằng có một cá thể của bạn và nó hoàn toàn không dính líu với "những gì ngoài kia". Rồi bạn quên đi một sự thật cốt yếu là: dưới hình thể vật lý riêng rẽ ở bên ngoài, bạn vốn là một với "tất cả cái đang là". Khi nói "quên", ý tôi muốn nói là bạn đã không còn có cảm giác "là một" với thực tại hiển nhiên nầy nữa. Bạn có thể tin là bạn vẫn còn, nhưng bạn không còn cảm nghiệm được điều đó nữa. |
Chưa có cảm nhận nào -_-