| I love the Buddha's simple definition of enlightenment as "the end of suffering." There is nothing superhuman in that, is there? Of course, as a definition, it is incomplete. It only tells you what enlightenment is not: no suffering. But what's left when there is no more suffering? The Buddha is silent on that, and his silence implies that you'll have to find out for yourself. He uses a negative definition so that the mind cannot make it into something to believe in or into a superhuman accomplishment, a goal that is impossible for you to attain. Despite this precaution, the majority of Buddhists still believe that enlightenment is for the Buddha, |
| Tôi thích lối định nghĩa đơn giản của Đức Phật, Ngài cho rằng giác ngộ là “kết thúc khổ đau”. Chẳng có gì siêu nhiên trong định nghĩa đó, phải thế không? Dĩ nhiên, là một định nghĩa nên nó bất toàn. Nó chỉ cho thấy khía cạnh không được hàm ngụ trong sự giác ngộ: đó là đau khổ. Thế nhưng còn sót lại điều gì khi không còn khổ đau? Đức Phật giữ im lặng về điều đó, và sự im lặng của ngài hàm ý rằng bạn sẽ phải tìm hiểu cho chính mình. Ngài dùng một định nghĩa tiêu cực để cho tâm trí không thể nhào nặn thành một thứ gì đó để đặt niềm tin vào một thành tựu siêu nhiên, một mục tiêu bạn không sao vươn tới được. Mặc dù biện pháp phòng ngừa như vậy, đại đa số các Phật tử vẫn cứ tin rằng giác ngộ chỉ dành riêng cho Đức Phật thôi, |
| Tôi rất thích cách định nghĩa đơn giản của Đức Phật về trạng thái Giác Ngộ. Đó là trạng thái đã "chấm dứt tất cả mọi mê muội" trong ta. Đâu có gì quá siêu phàm trong sự thực này, đúng không? Dĩ nhiên nếu đó là một định nghĩa thì quả thực đó chưa phải là một định nghĩa toàn vẹn. Vì nó chỉ nói với bạn những gì ngược lại với trạng thái Giác Ngộ: Là chấm dứt khổ đau. Nhưng cái gì sẽ còn lại trong ta, khi ta đã dứt hết khổ đau? Đức Phật không nói. Sự im lặng của Ngài giúp bạn tìm ra câu trả lời cho chính mình. Ngài dùng định nghĩa theo lối phủ định để giúp cho trí năng của ta không thể nắm bắt nó, hay bám vào đó như là một điều gì để tin theo. Hoặc sai lầm hơn khi ta cho đó là một thành tựu của những bậc siêu phàm, một mục tiêu mà chúng ta khó có thể đạt tới được. Mặc dù Đức Phật đã báo trước rõ như thế, đa số người theo học đạo vẫn tin rằng Giác Ngộ là trạng thái chỉ dành riêng cho Đức Phật và một số người đặc biệt, |
| Tôi rất thích cách định nghĩa của Phật về sự Giác Ngộ: là "chấm dứt đau khổ". Không có gì là siêu phàm trong đây cả, phải không? Dĩ nhiên, là một định nghĩa nên nó bất toàn. Nó chỉ nói cho bạn biết Giác Ngộ không phải là một điều gì đó: không có đau khổ. Nhưng khi không còn đau khổ nữa thì còn lại gì? Đức Phật im lặng về mặt nầy, và sự yên lặng đó có ngụ ý rằng bạn phải tự mình phát hiện cho mình. Ngài đã dùng một định nghĩa phủ nhận để trí óc không tạo ra một ý tưởng gì để tin theo hoặc cho rằng đó là một thành tựu cao siêu, một mục tiêu mà bạn không thể nào đạt tới. Mặc dù đã có sự cẩn trọng nầy, đại đa số những Phật tử vẫn tin rằng Giác Ngộ chỉ dành cho Phật, |
Chưa có cảm nhận nào -_-